Đếm kỹ những lá đã đánh ra trên bàn giúp đoán được phỏm nào đối thủ đang còn thiếu.
Không nên xé phỏm sảnh gần hoàn thành chỉ để ăn một lá không chắc chắn.
Nọc còn ít thì ưu tiên xả lá cao. Không còn ai kịp ăn để ù nên rủi ro bằng không, trong khi lợi ích là giảm được điểm phạt của chính mình.
Theo dõi cả bốn chất ngay từ đầu là quá tải, bắt đầu bằng chất mình đang cần rồi thêm dần khi đã thành thói quen. Người bốc mãi không ăn thường đang chờ lá hiếm. Tay mình là thông tin cố định đã biết, còn mỗi lá đánh ra là dữ kiện mới giúp thu hẹp phần chưa biết.
Từ lúc đó không còn lá mới nên chỉ có thể ăn từ lá người khác đánh, xác suất ghép được giảm đi rất nhiều. Nhận ra sớm rằng mình không ù được và chuyển sang xả lá cao là quyết định đúng, cố chấp theo đuổi mới là sai lầm.
Ăn phỏm của chính mình ngay từ lá vừa bốc lên gọi là tự ăn, không cần chờ người khác đánh ra. Nhìn lại với thông tin đầy đủ phơi bày những phán đoán sai, đây là cách học nhanh hơn nhiều so với chơi thêm ván mới. K, Q, J khác chất không thành sảnh.
Nếu chỉ còn hai lá trong bộ bài ghép được thì nên bỏ hướng đó, còn tám lá thì đáng chờ thêm vài lượt. Chuỗi bài xấu là chuyện bình thường về mặt thống kê, đổi lối chơi vì tin là mình đang đen là cách hỏng cả buổi. Đánh lá mà người trước vừa bốc lên rồi bỏ.
Ba lá chờ hai đầu tốt hơn ba lá chờ một đầu. Không nên bốc bừa khi nọc bài sắp hết, nên tính toán kỹ nước cuối.